![]() |
Nhiều chức năng trong các chức năng của cơ thể được kiểm soát bởi các tuyến nội tiết, các tuyến này giúp các bộ phận khác nhau của cơ thể tiếp tục hoạt động hài hoà với nhau. Bằng cách tiết ra các hoá chất được gọi là hoócmon vào trong máu chúng có khả năng chuyển tiếp các thông tin đến các cơ quan và kích thích chúng thực hiện những quy trình đặc biệt bao gồm các hoạt động có tính quyết định như sự tăng trưởng và sự sinh sản. Vì tất cả các hôốcmn đều liên quan đến sự chuyển hoá nên chúng có khuynh hướng tương tác lẫn nhau dẫn đến một kết cục mong muốn.
Hoócmon là những sứ giả hoá học của cơ thể. Chúng được hình thành trong những tuyến đặc biệt nằm ở các vị trí khác nhau trong cơ thể và được lưu thông trong máu đến các tế bào cơ thể khác được gọi là mục tiêu – nơi mà tác động của chúng được xảy ra. Các tuyến chịu trách nhiệm chủ yếu tạo ra và phóng thích các hoócmon của cơ thể, là sự tập hợp của cái gọi là các tuyến nội tiết. Bởi vì chúng tiết ra các sản phẩm trực tiếp vào trong máu và không qua ống dẫn như các tuyến ngoại tiết.
HOÓCMON HOẠT ĐÔNG RA SAO
So sánh với các dây thần kinh, hoócmon có khuynh hướng tác động chậm hơn và còn kéo dài hoạt động của chúng qua một thời gian lâu hơn nhiều. Không phải tất cả các hoócmon đều hoạt động chậm như thế, nhưng nhiều hoócmon trong số đó hoạt động chậm liên quan đến các hoạt động cơ bản suốt cả đời, chẳng hạn như sự sinh trưởng và sinh sản. Thường thường, các hoócmon có khuynh hướng liên quan tới sự kiểm soát hoặc ảnh hưởng đặc tính hoá học của các tế bào mục tiêu. Thí dụ: bằng sự xác định tỉ lệ tại nơi mà chúng tiêu thụ các chất thực phẩm và phóng thích năng lượng hoặc dù các tế bào này phải tạo ra sữa, lông/tóc hay vài sản phẩm khác của các hoócmon được tạo ra bởi các tuyến nội tiết quan trọng được gọi là các hoócmon phổ biến, các hoócmon này bao gồm insulin và các hoócmon sinh dục. Cơ thể sản xuất ra nhiều hoócmon khác tác động gần hơn nhiều so với điểm sản xuất của chúng.
-
-
Một thí dụ về một hoócmon cục bộ như thế là secretin, một hoócmon được tạo ra trong tá tràng để phản ứng lại sự hiện diện của thực phẩm. lúc đó hoócmon đi một khoảng cách ngắn vào máu đến tuyến tụy phóng thích một lượng dịch như nước chứa đựng các enzyme (chất biến đổi hoá học) cần thiết cho sự tiêu hoá.
Các thí dụ khác về hoócmon cục bộ hay các chất dẫn truyền, bao gồm chất acetyl choline chất được tạo ra mỗi khi một dây thần kinh truyền thông tin đến một tế bào, ra lệnh cho nó co lại.
CÁC PROTEIN VÀ STEROID
Tất cả các hoócmon đều hoạt động, trong những lượng rất nhỏ. Trong một vài trường hợp, ít hơn một phần triệu gram (Mg) là đủ cho một nhiệm vụ được tiến hành.
về hoá học, hoócmon có thể được chia thành hai loại căn bản: các hoócmon là những protein hoặc các chất diễn xuất protein và các hoócmon có một vòng và cấu trúc steroid. Các hoócmon sinh dục và các hoócmon được phần ngoài hay vỏ của tuyến thượng thận tạo ra đều là các hoócmon sterooid.
Insulin là một protein và các hoócmon tuyến giáp được sản xuất từ một bazơ protein và là các chất dẫn xuất protein.
Khi mỗi hoócmon đi tới mục tiêu của nó, nó chỉ có thể làm việc nếu nó tự tìm thấy một địa điểm có hình dáng thích hợp trên màn tế bào mục tiêu. Một khi nó vừa được cố định vào trong địa điểm cụ thể này, hoócmon thực hiện công việc của nó bằng cách kích thích sự tạo thành một chất được gọi là AMP chu kỳ (Adenosine monophosphate). AMP chu kỳ được cho là hoạt động bằng cách kích hoạt một loạt các hệ thống enzyme bên trong tế bào, để cho các phản ứng đặc biệt được kích thích và các sản phẩm yêu cầu được tạo ra.
Phản ứng của mỗi tế bào mục tiêu phụ thuộc vào đặc tính hoá học của riêng nó. Như vậy AMP chu kỳ được tạo ra do sự có mặt hoócmon insulin, khiến cho các tế bào thu hút và sử dụng glucose, trong khi hoócmon glucagon cũng được tạo ra bởi tuyến tụy, làm cho các glucose bị phóng thích bởi các tế bào và tập hợp lại trong máu để được đốt hết như nhiên liệu tạo năng lượng cho hoạt động cơ thể.
Các thí dụ khác về hoócmon cục bộ hay các chất dẫn truyền, bao gồm chất acetyl choline chất được tạo ra mỗi khi một dây thần kinh truyền thông tin đến một tế bào, ra lệnh cho nó co lại.
CÁC PROTEIN VÀ STEROID
Tất cả các hoócmon đều hoạt động, trong những lượng rất nhỏ. Trong một vài trường hợp, ít hơn một phần triệu gram (Mg) là đủ cho một nhiệm vụ được tiến hành.
về hoá học, hoócmon có thể được chia thành hai loại căn bản: các hoócmon là những protein hoặc các chất diễn xuất protein và các hoócmon có một vòng và cấu trúc steroid. Các hoócmon sinh dục và các hoócmon được phần ngoài hay vỏ của tuyến thượng thận tạo ra đều là các hoócmon sterooid.
Insulin là một protein và các hoócmon tuyến giáp được sản xuất từ một bazơ protein và là các chất dẫn xuất protein.
Khi mỗi hoócmon đi tới mục tiêu của nó, nó chỉ có thể làm việc nếu nó tự tìm thấy một địa điểm có hình dáng thích hợp trên màn tế bào mục tiêu. Một khi nó vừa được cố định vào trong địa điểm cụ thể này, hoócmon thực hiện công việc của nó bằng cách kích thích sự tạo thành một chất được gọi là AMP chu kỳ (Adenosine monophosphate). AMP chu kỳ được cho là hoạt động bằng cách kích hoạt một loạt các hệ thống enzyme bên trong tế bào, để cho các phản ứng đặc biệt được kích thích và các sản phẩm yêu cầu được tạo ra.
Phản ứng của mỗi tế bào mục tiêu phụ thuộc vào đặc tính hoá học của riêng nó. Như vậy AMP chu kỳ được tạo ra do sự có mặt hoócmon insulin, khiến cho các tế bào thu hút và sử dụng glucose, trong khi hoócmon glucagon cũng được tạo ra bởi tuyến tụy, làm cho các glucose bị phóng thích bởi các tế bào và tập hợp lại trong máu để được đốt hết như nhiên liệu tạo năng lượng cho hoạt động cơ thể.
-
-
Sau khi chúng làm xong công việc của mình, các hoócmon được trả lại không hoạt động bởi chính các tế bào mục tiêu, hoặc được đưa đến gan để khử kích hoạt, sau đó được phân huỷ và có thể được bài tiết hoặc sử dụng để tạo ra các phần tử hoócmon mới.
VAI TRÒ CỦA CẤU TẠO DƯỚI ĐỒI:
Cấu tạo dưới đồi là sự liên kết giữa hệ thần kinh và các tuyến nội tiết. Một trong những chức năng quan trọng của nó là chuyển tiếp các sung lực và sự kích thích giữa não và các cơ quan như thận. Nó thực hiện điều này bằng cách nhận một số trong những chất dẫn truyền hoá học được phóng thích bởi các tế bào thần kinh của não và để phản ứng lại sự khởi phát, phóng thích các hoócmon.
Hai hoócmon được tạo trong thuỳ sau tuyến hoócmon kháng bài niệu ADH (antidiuretic hormone) và hoócmon oxytocin, được phóng thích khỏi tuyến yên dưới sự kiểm soát trực tiếp của các sung lực thần kinh được phát ra trong cấu tạo dưới đồi. Ngoài ra còn có một mối liên kết giữa các tế bào thần kinh của cấu tạo dưới đồi và các phân tiết của thuỳ trước tuyến yên. Hơn nữa, các tế bào thần kinh đặc biệt ở cấu tạo dưới đồi tạo ra các nhân tố phóng thích phải tác động lên các tế bào của thuỳ trước tuyến yên. Hơn nữa, các tế bào thần kinh đặc biệt ở cấu tạo dưới đồi tạo ra các nhân tố phóng thích phải tác động lên các tế bào của thuỳ trước tuyến yên trước khi chúng có thể phát ra các hoócmon của chúng.
NHỮNG TÁC ĐỘNG LÊN CẢM XÚC
Mối liên kết bền vững giữa não và tuyến tuỵ giúp phần to lớn vào việc giải thích tại sao có một sự liên kết rõ ràng như thế giữa các hoócmon và xúc cảm. Thí dụ, nhiều phụ nữ thấy rằng, nếu họ lo âu và bối rối, sự tính toán thời gian hành kinh của họ có thể bị thay đổi. Và các mức độ hoócmon như nhau: oestrogen và progesterone - kiểm soát kỳ hành kinh có thể cũng có những tác động rất lớn lên tính khí của phụ nữ.
Sự sụt giảm đột ngột các mức độ hoócmon xay ra ngay trước thời gian hành kinh được cho là có một vai trò quan trọng trong việc tạo ra các triệu chứng của cái được gọi là căng thẳng tiền kinh nguyệt, trong khi đó các mức độ hoócmon cao ở giữa chu kỳ được cho là đem lại cho nhiều phụ nữ cảm giác khoẻ mạnh. Và điều này không phải là một sự tình cờ, mà đây là thời gian mà phụ nữ vừa có khả năng sinh sản nhất vừa có nhu cầu đáp ứng khả năng nhu cầu tình dục nhất. Nhưng các mức độ hoócmon cũng có thể bị thay đổi do các nhân tố cảm xúc.
Ở cuối thời kỳ sinh sản của mình, nói cách khác là thời kỳ mãn kinh, người phụ nữ có thể trải qua nhiều cảm xúc thăng trầm. Một phần đây là vì buồng trứng của chị ta ngừng phản ứng với hoócmon gây trưởng thành trứng và như vậy ngưng tạo ra oestrogen và progesterone. Những thay đổi tính khí này có thể là do các nhân tố tâm lý. Nhưng điều lưu ý thú vị là sự suy đồi đột ngột các hoócmon trên hệ nội tiết sau khi người phụ nữ vừa sinh có thể có những tác động về cảm xúc tương tự như những phụ nữ mãn kinh.
CÁC TUYẾN NỘI TIẾT
VAI TRÒ CỦA CẤU TẠO DƯỚI ĐỒI:
Cấu tạo dưới đồi là sự liên kết giữa hệ thần kinh và các tuyến nội tiết. Một trong những chức năng quan trọng của nó là chuyển tiếp các sung lực và sự kích thích giữa não và các cơ quan như thận. Nó thực hiện điều này bằng cách nhận một số trong những chất dẫn truyền hoá học được phóng thích bởi các tế bào thần kinh của não và để phản ứng lại sự khởi phát, phóng thích các hoócmon.
Hai hoócmon được tạo trong thuỳ sau tuyến hoócmon kháng bài niệu ADH (antidiuretic hormone) và hoócmon oxytocin, được phóng thích khỏi tuyến yên dưới sự kiểm soát trực tiếp của các sung lực thần kinh được phát ra trong cấu tạo dưới đồi. Ngoài ra còn có một mối liên kết giữa các tế bào thần kinh của cấu tạo dưới đồi và các phân tiết của thuỳ trước tuyến yên. Hơn nữa, các tế bào thần kinh đặc biệt ở cấu tạo dưới đồi tạo ra các nhân tố phóng thích phải tác động lên các tế bào của thuỳ trước tuyến yên. Hơn nữa, các tế bào thần kinh đặc biệt ở cấu tạo dưới đồi tạo ra các nhân tố phóng thích phải tác động lên các tế bào của thuỳ trước tuyến yên trước khi chúng có thể phát ra các hoócmon của chúng.
NHỮNG TÁC ĐỘNG LÊN CẢM XÚC
Mối liên kết bền vững giữa não và tuyến tuỵ giúp phần to lớn vào việc giải thích tại sao có một sự liên kết rõ ràng như thế giữa các hoócmon và xúc cảm. Thí dụ, nhiều phụ nữ thấy rằng, nếu họ lo âu và bối rối, sự tính toán thời gian hành kinh của họ có thể bị thay đổi. Và các mức độ hoócmon như nhau: oestrogen và progesterone - kiểm soát kỳ hành kinh có thể cũng có những tác động rất lớn lên tính khí của phụ nữ.
Sự sụt giảm đột ngột các mức độ hoócmon xay ra ngay trước thời gian hành kinh được cho là có một vai trò quan trọng trong việc tạo ra các triệu chứng của cái được gọi là căng thẳng tiền kinh nguyệt, trong khi đó các mức độ hoócmon cao ở giữa chu kỳ được cho là đem lại cho nhiều phụ nữ cảm giác khoẻ mạnh. Và điều này không phải là một sự tình cờ, mà đây là thời gian mà phụ nữ vừa có khả năng sinh sản nhất vừa có nhu cầu đáp ứng khả năng nhu cầu tình dục nhất. Nhưng các mức độ hoócmon cũng có thể bị thay đổi do các nhân tố cảm xúc.
Ở cuối thời kỳ sinh sản của mình, nói cách khác là thời kỳ mãn kinh, người phụ nữ có thể trải qua nhiều cảm xúc thăng trầm. Một phần đây là vì buồng trứng của chị ta ngừng phản ứng với hoócmon gây trưởng thành trứng và như vậy ngưng tạo ra oestrogen và progesterone. Những thay đổi tính khí này có thể là do các nhân tố tâm lý. Nhưng điều lưu ý thú vị là sự suy đồi đột ngột các hoócmon trên hệ nội tiết sau khi người phụ nữ vừa sinh có thể có những tác động về cảm xúc tương tự như những phụ nữ mãn kinh.
CÁC TUYẾN NỘI TIẾT
-
-
Tuyến yên là tuyến chủ đạo của cơ thể. Nó không chỉ tạo ra các hoócmôn cuả riêng nó, mà nó còn ảnh hưởng đến sự sản xuất của các tuyến khác. Tuyến yên được thấy ở đáy não. Nó được nối liền với cấu tạo dưới đồi kiểm soát nhiều mặt của cơ thể. Có nghĩa là các quy trình hoá học khác nhau mà chức năng là giữ cho mỗi bộ phận cơ thể con người hoạt động.
CẤU TRÚC VÀ CHỨC NĂNG
Tuyến yên nằm bên trong một “yên ngựa” bằng xương bảo về được gọi là hố yên. Hố yên hay là yên bướm như các bác sĩ ám chỉ đến nó- có thể được nhìn thấy rõ ràng trên hộp sọ được chụp bằng X-quang thì hố yên phóng to là một sự chỉ dẫn tốt để xem có gì trục trặc với tuyến yên và các xét nghiệm phải được thực hiện.
Tuyến yên được chia thành hai nửa, mỗi nửa riêng biệt hoàn toàn với nhau theo phạm vi mà nó hoạt động. Một nửa phía sau, hay tuyến yên sau, được nối liền với cấu tạo dưới đồi. Từ đó, chúng đi theo các tế bào thần kinh chuyên hoá đến các yên sau và được phóng thích khi cấu tạo dưới đồi nhận được các thông tin thích hợp về tình trạng của cơ thể. Vì vậy tuyến yên sau và cấu tạo dưới đồi là một đơn vị độc lập rất nhiều.
Tuyến yên trước tạo ra các hoócmon làm kích hoạt các tuyến quan trọng khác trong cơ thể cũng như sản xuất một hoặc hai hoócmon quan trọng tác động trực tiếp lên các mô. Mặc dù nó không liên kết trực tiếp với cấu tạo dưới đồi, nhưng nó vẫn liên quan chặt chẽ với cấu tạo dưới đồi theo phạm vi mà nó làm việc.
Vì tuyến yên trước không có đường dây thần kinh trực tiếp để liên kết nó với cấu tạo dưới đồi, nó phải phụ thuộc vào một loạt các nhân tố phóng thích và ức chế đặc biệt kiểm soát sự phóng thích hoómon. Một số trong các nhân tố này tự thân chúng là các hoócmon chuyên hoá được đưa vào một tập hợp các mạnh máu đặc biệt được gọi là hệ của tuyến yên. Hệ thống này chạy giữa cấu taoh dưới đồi và tuyến yên.
Mặc dù, nhiều lệnh trong các lệnh phóng thích các hoócmon xuất phát từ cấu tạo dưới đồi, nhưng tuyến yên trước tự nó cũng có nhiều sự kiểm soát độc lập trên sự phóng thích của chúng. Sự phóng thích một số trong các chất tiết bị ức chế bởi các chất đang tuần hoàn trong máu. Một thí dụ về sự kiểm soát độc lập cuả tuyến yên là hoócmon kích thích tuyến giáp - hoócmon này kích thích tuyến giáp ở cổ để tạo ra hoócmon của nó. Sự phóng thích TSH bởi tuyến yên bị ức chế khi mức độ hoócmon ở tuyến giáp cao.
CẤU TRÚC VÀ CHỨC NĂNG
Tuyến yên nằm bên trong một “yên ngựa” bằng xương bảo về được gọi là hố yên. Hố yên hay là yên bướm như các bác sĩ ám chỉ đến nó- có thể được nhìn thấy rõ ràng trên hộp sọ được chụp bằng X-quang thì hố yên phóng to là một sự chỉ dẫn tốt để xem có gì trục trặc với tuyến yên và các xét nghiệm phải được thực hiện.
Tuyến yên được chia thành hai nửa, mỗi nửa riêng biệt hoàn toàn với nhau theo phạm vi mà nó hoạt động. Một nửa phía sau, hay tuyến yên sau, được nối liền với cấu tạo dưới đồi. Từ đó, chúng đi theo các tế bào thần kinh chuyên hoá đến các yên sau và được phóng thích khi cấu tạo dưới đồi nhận được các thông tin thích hợp về tình trạng của cơ thể. Vì vậy tuyến yên sau và cấu tạo dưới đồi là một đơn vị độc lập rất nhiều.
Tuyến yên trước tạo ra các hoócmon làm kích hoạt các tuyến quan trọng khác trong cơ thể cũng như sản xuất một hoặc hai hoócmon quan trọng tác động trực tiếp lên các mô. Mặc dù nó không liên kết trực tiếp với cấu tạo dưới đồi, nhưng nó vẫn liên quan chặt chẽ với cấu tạo dưới đồi theo phạm vi mà nó làm việc.
Vì tuyến yên trước không có đường dây thần kinh trực tiếp để liên kết nó với cấu tạo dưới đồi, nó phải phụ thuộc vào một loạt các nhân tố phóng thích và ức chế đặc biệt kiểm soát sự phóng thích hoómon. Một số trong các nhân tố này tự thân chúng là các hoócmon chuyên hoá được đưa vào một tập hợp các mạnh máu đặc biệt được gọi là hệ của tuyến yên. Hệ thống này chạy giữa cấu taoh dưới đồi và tuyến yên.
Mặc dù, nhiều lệnh trong các lệnh phóng thích các hoócmon xuất phát từ cấu tạo dưới đồi, nhưng tuyến yên trước tự nó cũng có nhiều sự kiểm soát độc lập trên sự phóng thích của chúng. Sự phóng thích một số trong các chất tiết bị ức chế bởi các chất đang tuần hoàn trong máu. Một thí dụ về sự kiểm soát độc lập cuả tuyến yên là hoócmon kích thích tuyến giáp - hoócmon này kích thích tuyến giáp ở cổ để tạo ra hoócmon của nó. Sự phóng thích TSH bởi tuyến yên bị ức chế khi mức độ hoócmon ở tuyến giáp cao.
Đây là một yếu tố cơ bản quan trọng trong sự kiểm soát nhiều hoócmon trong số các hoócmon tuyến yên và được gọi là hồi tiếp nghịch. Nó có nghĩa là mức độ hoócmon cuối cùng được sản xuất trong các tuyến tách biệt tuyến yên (nhưng phụ thuộc vào nó) có thể không bao giờ tăng lên quá cao, bởi vì hồi tiếp nghịch trên tuyến yên sẽ ngừng sản xuất các hoócmon kích thích.
CÁC HOÓCMON CỦA TUYẾN YÊN
Tuyến yên sau sản xuất hai hoócmon có tên là hoócmon kháng bài niệu và hoócmon oxytocin. Nó còn sản xuất một số chất được gọi là neurophysin, mà chức năng và tầm quan trọng của nó không hoàn toàn chắc chắn. Tuy nhiên không có bằng chứng rằng chúng ta có vai trò như những hoócmon thật sự.
ADH có liên quan đến sự kiểm soát nước trong cơ thể. Nó tác động lên các tiểu quản của thận, tác động đến khả năng của tiểu quản để giữ lại hay phóng thích nước. Có nghĩa là khi cần, mô thận có khả năng hút nhiều hay ít nước ra khỏi nước tiểu khi nó rời khỏi tiểu quản. Khi ADH được tiết vào máu, thận có khuynh hướng giữ nước. Khi hoócmon không được tiết ra, nhiều nước bị mất khỏi ơ thể theo nước tiểu.
CÁC HOÓCMON CỦA TUYẾN YÊN
Tuyến yên sau sản xuất hai hoócmon có tên là hoócmon kháng bài niệu và hoócmon oxytocin. Nó còn sản xuất một số chất được gọi là neurophysin, mà chức năng và tầm quan trọng của nó không hoàn toàn chắc chắn. Tuy nhiên không có bằng chứng rằng chúng ta có vai trò như những hoócmon thật sự.
ADH có liên quan đến sự kiểm soát nước trong cơ thể. Nó tác động lên các tiểu quản của thận, tác động đến khả năng của tiểu quản để giữ lại hay phóng thích nước. Có nghĩa là khi cần, mô thận có khả năng hút nhiều hay ít nước ra khỏi nước tiểu khi nó rời khỏi tiểu quản. Khi ADH được tiết vào máu, thận có khuynh hướng giữ nước. Khi hoócmon không được tiết ra, nhiều nước bị mất khỏi ơ thể theo nước tiểu.
-
-
Vai trò của hoócmon oxytocin thì ít rõ ràng hơn. Nó có liên quan đến sự chuẩn bị sinh đẻ và làm cho tử cung co lại. Nó còn có một vai trò quan trọng trong sự khởi đầu tiết sữa từ vú trong thời gian tiết sữa. Ở nam giới, người ta cho rằng oxytocin có thể liên quan đến sự phát ra cực khoái. Tuyến yên trước sản xuất sáu hoócmon chính, bốn trong số này có liên quan đến sự kiểm soát các tuyến quan trọng khác trong cơ thể: tuyến giáp, tuyến thượng thận và các tuyến sinh dục.
Hoạt động của tuyến giáp được gây lên do hoócmon kích thích tuyến giáp (TSH), trong khi đó vỏ (phần ngoài) của tuyến thượng thận được tác động bởi hoócmon ACTH (adreno – cortico trophic hormone). Mức độ toàn thể của hoócmon tuyến giáp và kích thích tố cortisone từ tuyến thượng thận được duy trì bằng sự kết hợp hồi tiếp nghịch tác động lên tuyến yên và các tính hiệu bổ sung xuất phát từ cấu tạo dưới đồi - thí dụ, đúng những thời điểm căng thẳng.
tuyến yên trước cũng phóng thích các hoócmon gây trưởng thành noãn (FSH ; follicle stimulating hormone) và hoócmon tạo hoàng thể. Hai hoócmon này được gọi là được gọi là các hoócmon tác động đến các tuyến sinh dục quan trọng oestrogen và progesterone, ở nữ giới chúng kiểm soát chu kỳ kinh huyệt. Ở nam giới FSH và LH kích thích sự tạo ra các hoócmon nam giới và tinh trùng.
Hoócmon prolatic là một trong hai hoócmon của tuyến yên trước, hoócmon này có vẻ như tác động trực tiếp lên các mô mà không kích thích mấy tuyến khác. Giống như gona dotrophins, prolatic có liên quan rất nhiều đến sự kiểm soát phương tiện sinh sản. Tương tụ, prolatic có một vai trò phức tạp ở nữ giới nhiều hơn ở nam giới. Thực ra vai trò của nó ở nam giới không rõ ràng, nhưng khi có quá mức prolatic có thể tạo ra các tác động xấu.
Ở nữ giới, prolatic kích thích vú tạo ra sữa. Khi nó có mặt ở số lượng lớn nó cũng ức chế sự phóng noãn và chu kỳ kinh nguyệt. Điều này giải thích phụ nữ đang trong thời kỳ cho con bú không chắc sẽ thụ thai (mặc dù thời kỳ cho con bú bằng sữa mẹ không phải là một biện pháp tránh thai đáng tin cậy).
Một hoócmon khác mà tuyến yên trước sản xuất được gọi là hoócmon tăng trưởng; vai trò của nó như tên của nó gợi ra, là thúc đẩy sự phát triển bình thường. Trong khi điều này là quan trọng nhất trong suốt thời thơ ấu và thời thanh niên, hoócmon tiếp tục có một vài ý nghĩa quan trọng trong cuộc sống sau này, vì nó xác định phương pháp mà các cơ mô cơ thể điều khiển carbohy – drtes.
TUYẾN GIÁP
Tuyến giáp được tìm thấy ở cổ, ngay ben dưới mức ngang của khí quản, tuyến có hai thuỳ, hai thuỳ này nằm ngang phía trước và ở hai bên của khí quản khi nó đi xuống phía trước cổ. Một cầu mô nhỏ nối liền hai thuỳ và có thể có một thuỳ trung tâm nhỏ hơn được gọi là thuỳ tháp. Ở người trưởng thành, tuyến sẽ nặng khoảng 20gr.
Hoạt động của tuyến giáp được gây lên do hoócmon kích thích tuyến giáp (TSH), trong khi đó vỏ (phần ngoài) của tuyến thượng thận được tác động bởi hoócmon ACTH (adreno – cortico trophic hormone). Mức độ toàn thể của hoócmon tuyến giáp và kích thích tố cortisone từ tuyến thượng thận được duy trì bằng sự kết hợp hồi tiếp nghịch tác động lên tuyến yên và các tính hiệu bổ sung xuất phát từ cấu tạo dưới đồi - thí dụ, đúng những thời điểm căng thẳng.
tuyến yên trước cũng phóng thích các hoócmon gây trưởng thành noãn (FSH ; follicle stimulating hormone) và hoócmon tạo hoàng thể. Hai hoócmon này được gọi là được gọi là các hoócmon tác động đến các tuyến sinh dục quan trọng oestrogen và progesterone, ở nữ giới chúng kiểm soát chu kỳ kinh huyệt. Ở nam giới FSH và LH kích thích sự tạo ra các hoócmon nam giới và tinh trùng.
Hoócmon prolatic là một trong hai hoócmon của tuyến yên trước, hoócmon này có vẻ như tác động trực tiếp lên các mô mà không kích thích mấy tuyến khác. Giống như gona dotrophins, prolatic có liên quan rất nhiều đến sự kiểm soát phương tiện sinh sản. Tương tụ, prolatic có một vai trò phức tạp ở nữ giới nhiều hơn ở nam giới. Thực ra vai trò của nó ở nam giới không rõ ràng, nhưng khi có quá mức prolatic có thể tạo ra các tác động xấu.
Ở nữ giới, prolatic kích thích vú tạo ra sữa. Khi nó có mặt ở số lượng lớn nó cũng ức chế sự phóng noãn và chu kỳ kinh nguyệt. Điều này giải thích phụ nữ đang trong thời kỳ cho con bú không chắc sẽ thụ thai (mặc dù thời kỳ cho con bú bằng sữa mẹ không phải là một biện pháp tránh thai đáng tin cậy).
Một hoócmon khác mà tuyến yên trước sản xuất được gọi là hoócmon tăng trưởng; vai trò của nó như tên của nó gợi ra, là thúc đẩy sự phát triển bình thường. Trong khi điều này là quan trọng nhất trong suốt thời thơ ấu và thời thanh niên, hoócmon tiếp tục có một vài ý nghĩa quan trọng trong cuộc sống sau này, vì nó xác định phương pháp mà các cơ mô cơ thể điều khiển carbohy – drtes.
TUYẾN GIÁP
Tuyến giáp được tìm thấy ở cổ, ngay ben dưới mức ngang của khí quản, tuyến có hai thuỳ, hai thuỳ này nằm ngang phía trước và ở hai bên của khí quản khi nó đi xuống phía trước cổ. Một cầu mô nhỏ nối liền hai thuỳ và có thể có một thuỳ trung tâm nhỏ hơn được gọi là thuỳ tháp. Ở người trưởng thành, tuyến sẽ nặng khoảng 20gr.
-
-
Tuyến giáp
Chức năng của tuyến tạo ra hoócmon tuyến giáp, thyroxine. Khi tuyến được nhìn dưới kính hiển vi, có thể nhìn thấy nhiều tiểu nang. Đây là các đảo mô chứa đựng các tập hợp chất keo, một chất protein mà ở đó hoócmon tuyến giáp được kết lại với nhau và từ đó hoócmon tuyến giáp có thể được phóng thích bởi các enzyme.
Ràng buộc hoạt động của thyroxine vào một công việc riêng biệt là điều không thể được. Nó được phóng thích khỏi tuyến giáp và sau đó có thể được thu nhận từ máu vào trong tất cả các tế bào cơ thể. Hình như có một thụ thể trên bề mặt của nhân tế bào phản ứng với hoócmon. Tác động toàn bộ của hoócmon sẽ tăng thêm lượng năng lượng mà tế bào sử dụng; nó còn tăng thêm lượng protein mà tế bào sản xuất.
Mặc dù, vai trò chính xác của hoócmon trong tế bào không được biết, nhưng nó cần thiết cho sự sống.
Tuyến giáp chứa đựng iốt (iodine) đó là chất quan trọng đối với hoạt động của nó. Đây là bộ phận duy nhất cần iốt và tuyến giáp thì rất có khả năng về lọc hút tất cả iốt có sẵn trong máu. Thiếu hụt íôt trong bữa ăn hàng ngày dẫn đến trục trặc tuyến giáp và sự tăng trưởng của tuyến, một hình trạng bệnh được gọi là bướu giáp địa phương.
Giống như bao nhiêu tuyến trong các tuyến nội tiết, tuyến giáp nằm dưới sự kiểm soát của tuyến yên. Khi tuyến yên sản xuất TSH, nó làm tăng thêm lượng hoócmon tuyến giáp được phóng thích khỏi tuyến. Số lượng TSH mà tuyến sản xuất tăng lên nếu số lượng thyroxine đang lưu thông trong hệ thống giảm xuống và giảm xuống nếu lượng thyroxine tăng lên, điều này sẽ đưa đến một mức độ hoócmon tuyến giáp tương đối không thay đổi trong máu.
Tuyến yên tự nó nằm dưới ảnh hưởng của cấu tạo dưới đồi và lượng TSH mà tuyến yên sản xuất sẽ tăng lên nếu có sự phóng thích của một chất được gọi là TRH hoocmon phóng thích TSH từ cấu tạo dưới đồi.
Tình hình này phức tạp hơn nữa do sự việc hoócmon tuyến giáp có hai dạng đặc biệt, theo số nguyên tử iốt mà nó chứa đựng. Hầu hết hoócmon được phóng thích từ tuyến đều dưới hình thức tetraiodothyronine - một hoócmon chứa bốn nguyên tử iốt và có tên là T4. Tuy nhiên hoócmon hoặt động ở mức tế bào là triiodothyronie - một hoócmon có chứa ba nguyên tử và có tên là T3. Mặc dù tuyến phóng thích một số T3 vào trong máu nhưng hầu hết sản phẩm của nó là T4
Và sản phẩm này biến thành T3 trong các mô. Đôi khi các mô chuyển cách mà chúng biến đổi T4 để tạo ra một hợp chất không tác động được gọi là T3 nghịch. Điều này có nghĩa là sẽ có ít hoạt động hoócmon tuyền giáp hơn ở các mô mặc dù mức độ hoócmon trong máu là đầy đủ,
CÁC TUYẾN CẬN GIÁP
Tuyến cận giáp là 4 tuyến nhỏ bé nằm phía sau tuyến bé. Chúng đóng một vai trò quan trọng trong việc kiểm soát chất vôi (calcium) trong cơ thể. Calium là một chất khoáng quan trọng, không chỉ vì nó là yếu tố cấu trúc chủ yếu trong sự tạo thành xương và răng, vì còn vì nó đóng một vai trò trung tâm trong các hoạt động của các cơ và các tế bào thần kinh. Mức độ trong các hoạt động cuả các cơ và các tế bào thần kinh. Mức độ calium của cơ thể phỉa được giữ trong những ranh giới khá vững chắc, nếu không thì các cơ ngưng hoạt động và các chứng co giật cơ thể có thể xảy ra. Đât là nơi mà tuyến cận giáp tham gia, chúng giữ cho mức calium cân bằng.
Ràng buộc hoạt động của thyroxine vào một công việc riêng biệt là điều không thể được. Nó được phóng thích khỏi tuyến giáp và sau đó có thể được thu nhận từ máu vào trong tất cả các tế bào cơ thể. Hình như có một thụ thể trên bề mặt của nhân tế bào phản ứng với hoócmon. Tác động toàn bộ của hoócmon sẽ tăng thêm lượng năng lượng mà tế bào sử dụng; nó còn tăng thêm lượng protein mà tế bào sản xuất.
Mặc dù, vai trò chính xác của hoócmon trong tế bào không được biết, nhưng nó cần thiết cho sự sống.
Tuyến giáp chứa đựng iốt (iodine) đó là chất quan trọng đối với hoạt động của nó. Đây là bộ phận duy nhất cần iốt và tuyến giáp thì rất có khả năng về lọc hút tất cả iốt có sẵn trong máu. Thiếu hụt íôt trong bữa ăn hàng ngày dẫn đến trục trặc tuyến giáp và sự tăng trưởng của tuyến, một hình trạng bệnh được gọi là bướu giáp địa phương.
Giống như bao nhiêu tuyến trong các tuyến nội tiết, tuyến giáp nằm dưới sự kiểm soát của tuyến yên. Khi tuyến yên sản xuất TSH, nó làm tăng thêm lượng hoócmon tuyến giáp được phóng thích khỏi tuyến. Số lượng TSH mà tuyến sản xuất tăng lên nếu số lượng thyroxine đang lưu thông trong hệ thống giảm xuống và giảm xuống nếu lượng thyroxine tăng lên, điều này sẽ đưa đến một mức độ hoócmon tuyến giáp tương đối không thay đổi trong máu.
Tuyến yên tự nó nằm dưới ảnh hưởng của cấu tạo dưới đồi và lượng TSH mà tuyến yên sản xuất sẽ tăng lên nếu có sự phóng thích của một chất được gọi là TRH hoocmon phóng thích TSH từ cấu tạo dưới đồi.
Tình hình này phức tạp hơn nữa do sự việc hoócmon tuyến giáp có hai dạng đặc biệt, theo số nguyên tử iốt mà nó chứa đựng. Hầu hết hoócmon được phóng thích từ tuyến đều dưới hình thức tetraiodothyronine - một hoócmon chứa bốn nguyên tử iốt và có tên là T4. Tuy nhiên hoócmon hoặt động ở mức tế bào là triiodothyronie - một hoócmon có chứa ba nguyên tử và có tên là T3. Mặc dù tuyến phóng thích một số T3 vào trong máu nhưng hầu hết sản phẩm của nó là T4
Và sản phẩm này biến thành T3 trong các mô. Đôi khi các mô chuyển cách mà chúng biến đổi T4 để tạo ra một hợp chất không tác động được gọi là T3 nghịch. Điều này có nghĩa là sẽ có ít hoạt động hoócmon tuyền giáp hơn ở các mô mặc dù mức độ hoócmon trong máu là đầy đủ,
CÁC TUYẾN CẬN GIÁP
Tuyến cận giáp là 4 tuyến nhỏ bé nằm phía sau tuyến bé. Chúng đóng một vai trò quan trọng trong việc kiểm soát chất vôi (calcium) trong cơ thể. Calium là một chất khoáng quan trọng, không chỉ vì nó là yếu tố cấu trúc chủ yếu trong sự tạo thành xương và răng, vì còn vì nó đóng một vai trò trung tâm trong các hoạt động của các cơ và các tế bào thần kinh. Mức độ trong các hoạt động cuả các cơ và các tế bào thần kinh. Mức độ calium của cơ thể phỉa được giữ trong những ranh giới khá vững chắc, nếu không thì các cơ ngưng hoạt động và các chứng co giật cơ thể có thể xảy ra. Đât là nơi mà tuyến cận giáp tham gia, chúng giữ cho mức calium cân bằng.
-
-
Tuyến cận giáp
Sự hấp thụ calium vào trong máu được vitamin D kiểm soát, chúng ta nhận được calium từ ánh sáng mặt trời và một số thực phẩm và một hoócmon quan trọng được tuyến cận giáp sản xuất có tên là hoócmon tuyến cận giáp hoặc PTH. Nếu mức độ calium quá thấp, thì tuyến cận giáp sẽ tiết ra một số lượng hoócmon tăng lên, hoócmon này thực sự phóng thích calium từ cá xương để làm tăng calium trong máu. Ngược lại, nếu có quá nhiều calium, tuyến cận giáp giảm hoặc ngừng sản xuất PTH, như thế làm cho mức độ calium giảm xuống.
Các tuyến cận giáp khá nhỏ đến nỗi chúng có thể khó thấy hai tuyến trên nằm ở sau tuyến giáp. Tuy nhiên, hai tuyến dưới có thể thực sự ở bên trong tuyến giáp hoặc đôi khi ngay dưới phía trong cuống họng.
TUYẾN TUỴ
Tuyến tuỵ, một trong những tuyến lớn nhất trong cơ thể, thật ra là hai tuyến trong một. Hầu hết mọi tế bào của nó đều liên quan đến sự phân tiết. Nó là một tuyến nội tiết ra các hoócmon, mà trong đó insulin lad quan trọng nhất. Tuyến tuỵ cũng là một tuyến ngoại tiết - một tuyến tiết vào trong ruột (hoặc một lỗ hổng khác trong cơ thể) hơn là vào trong máu.
Các tuyến cận giáp khá nhỏ đến nỗi chúng có thể khó thấy hai tuyến trên nằm ở sau tuyến giáp. Tuy nhiên, hai tuyến dưới có thể thực sự ở bên trong tuyến giáp hoặc đôi khi ngay dưới phía trong cuống họng.
TUYẾN TUỴ
Tuyến tuỵ, một trong những tuyến lớn nhất trong cơ thể, thật ra là hai tuyến trong một. Hầu hết mọi tế bào của nó đều liên quan đến sự phân tiết. Nó là một tuyến nội tiết ra các hoócmon, mà trong đó insulin lad quan trọng nhất. Tuyến tuỵ cũng là một tuyến ngoại tiết - một tuyến tiết vào trong ruột (hoặc một lỗ hổng khác trong cơ thể) hơn là vào trong máu.
-
-
Tuyến tuỵ nằm ngang phần trên bụng, phía trước xương ống và phía trên động mạch chủ cùng tĩnh mạch chủ (động mạch và tĩnh mạch chính của cơ thể). Tá tràng được bao quanh đầu của tuyến tuỵ. Phần còn lại của tá tràng gồm có thân và đuôi, chúng kéo dài qua cột sống về bên trái.
-
-
Các cấu trúc căn bản trong tuyến tuỵ là chùm nang, các tập hợp tế bào tiết ra chung quanh đầu bịt kín của một ống nhỏ. Mỗi ống liên kết với các ống từ chùm nang khác cho đến khi tất cả chúng nối liền với ống chính chạy xuống trung tâm của tuyến tuỵ. Giữa chùm nang là các tế bào nhỏ được gọi là các tiểu đảo: các nhóm tế bào này tạo thành toàn bộ cuộc sống khác của tuyến tuỵ như một cơ quan nội tiết tiêt ra insulin - một hoócmon được cơ thể cần đến để kiểm soát liên tục về mức đường của cơ thể.
Các tiểu đảo cùng sản xuất một hoócmon được gọi là glucagon có tác dụng làm tăng hơn là làm giảm mức đường trong máu. Vị trí chính xác mà glucagon hợp vào cách các sự việc được dự tính trong đời sống hàng ngày thì không rõ ràng.
Mục đich của insulin là giữ cho mức đường trong máu giảm xuống đến mức độ bình thường. Thiếu hoócmon này gây ra đái tháo đường, một tình trạng có thể được điều trị bằng các mũi tiêm insulin từ các động vật hay insulin được bào chế.
Nếu mức đường trong máu bắt đầu tăng lên trên những giới hạn nào đó, các tiểu đảo phản ứng lại bằng cách phóng thích insulin vào trong máu. Lúc đó, insulin có tác dụng đối kháng các ảnh hưởng của hoócmon, chẳng hạn như cortisone và adrenalin – là các hoócmon làm tăng mức đường trong máu.
Insulin sử dụng ảnh hưởng của nó bằng cách cho phép đường chuyển từ máu vào trong các tế bào của cơ được sử dụng như nhiên liệu. Nhưng nếu thiếu insulin trong hệ thống, cơ cấu cân bằng mức độ đường huyết bị loại bỏ, bởi vì đường trong máu không thể bị biến đổi thành nhiên liệu cho các tế bào, lúc đó dẫn đến đái tháo đường.
Có hai loại bệnh đái tháo: Loại thứ nhất là đái tháo đường - là loại bệnh như chúng ta đái tháo đường bình thường. Loại thứ hai được gọi là đái tháo lạt, là loại cực kỳ hiếm do sự trục trặc tuyến yên trong hộp sọ gây ra. Ở hầu hết những người bị đái tháo đường, sự thiếu insulin là do hỏng tuyến tuỵ và sự phá huỷ các tế bào sản xuất insulin gây ra. Không ai biết chính xác sự phá huỷ xảy ra như thế nào, nhưng nó là chủ đề của nhiều cuộc nghiên cứu. Dường như một số người có thể bộc lộ rõ hơn bệnh đái tháo đường và một ít trường hợp – có lẽ là sự nhiễm trùng có thể gây ra sự bộc phát.
Loại đái tháo đường phát triển đột ngột do sự thiếu hụt nghiêm trọng hoặc hoàn toàn insulin, có khuynh hướng làm khổ những người trẻ tuổi và trẻ em và thường được gọi là đái tháo đường thanh niên. May mắn thay bệnh này có thể được điều trị bằng các mũi tên insulin được bào chế từ tuyến tuỵ của trâu bò hay heo.
Tuy nhiên, đa số người bệnh đái tháo đường đau khổ vì cái được gọi là đái tháo đường não suy hay đái tháo bộc phát hoàn toàn. Trong trường hợp này tuyến tuỵ thường sản xuất insulin với số lượng bình thường, nhưng các mô của cơ thể nhạy cảmvới hoạt động của tuyến tuỵ và chính điều này tạo ra mức đường huyết cao.
Tình trạng thường đi song song với sự tăng cân và vấn đề được điều trị bằng chế độ ăn uống để cho lượng đường giảm xuống. Thường thường có sự hỗ trợ cho chế độ ăn uống dưới hình thức uống thuốc nhằm kích thích tuyến tụy để cho nó sản xuất nhiều insulin hơn.
Đáng tiếc là hình ảnh về hai loại bệnh đái tháo đường riêng biệt này quá đơn giản. Trên thực tế, hai loại có khuynh hướng hoà lẫn vào nhau. Một số người, ngay cả trẻ em dường như có kiểu bộc phát bệnh hoàn toàn, trong khi đó một số bệnh nhân lớn tuổi có thể cần đến insulin để giúp cho mức đường huyết của họ giảm xuống.
TUYẾN THƯỢNG THẬN
Các tuyến thượng thận có vị trí nhay trên hai quả thậnở nơi chúng nằm, giống nhơ chiếc mũ, một tuyến trên đầu một quả thận. Một tuyền gồm có hai phần riêng biệt: tuỷ bên trong và phía ngoài bao phủ một lớp gọi là vỏ. Các bộ phận này tiết ra các hoócmon khác nhau, mỗi hoócmon có một chức năng riêng biệt.
Các tiểu đảo cùng sản xuất một hoócmon được gọi là glucagon có tác dụng làm tăng hơn là làm giảm mức đường trong máu. Vị trí chính xác mà glucagon hợp vào cách các sự việc được dự tính trong đời sống hàng ngày thì không rõ ràng.
Mục đich của insulin là giữ cho mức đường trong máu giảm xuống đến mức độ bình thường. Thiếu hoócmon này gây ra đái tháo đường, một tình trạng có thể được điều trị bằng các mũi tiêm insulin từ các động vật hay insulin được bào chế.
Nếu mức đường trong máu bắt đầu tăng lên trên những giới hạn nào đó, các tiểu đảo phản ứng lại bằng cách phóng thích insulin vào trong máu. Lúc đó, insulin có tác dụng đối kháng các ảnh hưởng của hoócmon, chẳng hạn như cortisone và adrenalin – là các hoócmon làm tăng mức đường trong máu.
Insulin sử dụng ảnh hưởng của nó bằng cách cho phép đường chuyển từ máu vào trong các tế bào của cơ được sử dụng như nhiên liệu. Nhưng nếu thiếu insulin trong hệ thống, cơ cấu cân bằng mức độ đường huyết bị loại bỏ, bởi vì đường trong máu không thể bị biến đổi thành nhiên liệu cho các tế bào, lúc đó dẫn đến đái tháo đường.
Có hai loại bệnh đái tháo: Loại thứ nhất là đái tháo đường - là loại bệnh như chúng ta đái tháo đường bình thường. Loại thứ hai được gọi là đái tháo lạt, là loại cực kỳ hiếm do sự trục trặc tuyến yên trong hộp sọ gây ra. Ở hầu hết những người bị đái tháo đường, sự thiếu insulin là do hỏng tuyến tuỵ và sự phá huỷ các tế bào sản xuất insulin gây ra. Không ai biết chính xác sự phá huỷ xảy ra như thế nào, nhưng nó là chủ đề của nhiều cuộc nghiên cứu. Dường như một số người có thể bộc lộ rõ hơn bệnh đái tháo đường và một ít trường hợp – có lẽ là sự nhiễm trùng có thể gây ra sự bộc phát.
Loại đái tháo đường phát triển đột ngột do sự thiếu hụt nghiêm trọng hoặc hoàn toàn insulin, có khuynh hướng làm khổ những người trẻ tuổi và trẻ em và thường được gọi là đái tháo đường thanh niên. May mắn thay bệnh này có thể được điều trị bằng các mũi tên insulin được bào chế từ tuyến tuỵ của trâu bò hay heo.
Tuy nhiên, đa số người bệnh đái tháo đường đau khổ vì cái được gọi là đái tháo đường não suy hay đái tháo bộc phát hoàn toàn. Trong trường hợp này tuyến tuỵ thường sản xuất insulin với số lượng bình thường, nhưng các mô của cơ thể nhạy cảmvới hoạt động của tuyến tuỵ và chính điều này tạo ra mức đường huyết cao.
Tình trạng thường đi song song với sự tăng cân và vấn đề được điều trị bằng chế độ ăn uống để cho lượng đường giảm xuống. Thường thường có sự hỗ trợ cho chế độ ăn uống dưới hình thức uống thuốc nhằm kích thích tuyến tụy để cho nó sản xuất nhiều insulin hơn.
Đáng tiếc là hình ảnh về hai loại bệnh đái tháo đường riêng biệt này quá đơn giản. Trên thực tế, hai loại có khuynh hướng hoà lẫn vào nhau. Một số người, ngay cả trẻ em dường như có kiểu bộc phát bệnh hoàn toàn, trong khi đó một số bệnh nhân lớn tuổi có thể cần đến insulin để giúp cho mức đường huyết của họ giảm xuống.
TUYẾN THƯỢNG THẬN
Các tuyến thượng thận có vị trí nhay trên hai quả thậnở nơi chúng nằm, giống nhơ chiếc mũ, một tuyến trên đầu một quả thận. Một tuyền gồm có hai phần riêng biệt: tuỷ bên trong và phía ngoài bao phủ một lớp gọi là vỏ. Các bộ phận này tiết ra các hoócmon khác nhau, mỗi hoócmon có một chức năng riêng biệt.
-
-
Tuỷ hay lõicủa tuyến thượng thận là bộ phận của tuyến tiết ra hoócmon adrenalin và chất có quan hệ gần gũi của nó là noradrenalin. Hai chất này có tên là hoócmon “chiến đấu hay bỏ chạy” vì chúng có tác dụng làm cơ thể hưng phấn hơn để đương đầu với tình trang căng thẳng hoặc thực hiện một nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm.
Tuỷ thượng thận có quan hệ chặt chẽ với hệ thần kinh. Điều này là chính xác khi bạn cho rằng tuyến chịu trách nhiệm chuẩn bị cho cơ thể sẵn sàng khi hành động cấp bách. Ngày nay, những nguy hiểm và căng thẳng mà chúng ta đối mặt có thể thuộc về tâm lý cũng chúng cũng có thể, nhưng cả hai phương diện, cơ thể đều có cùng một phản ứng thuộc cơ thể. Sự sản xuất adrenalin rung lên làm cho tim đập nhanh hơn và mạnh mẽ hơn. Điều này làm tăng huyết áp, trong khi cùng một lúc co khít các mạch máu gần bề mặt của cơ thể và trong ruột, chuyển ngược lưu lượng máu hướng về tim, đó là lý do chúng ta trở nên “tái mặt vì sợ hãi”. Adrenalin còn biến glucogen tích trữ trong gan và các cơ thành glucose cần thiết cho năng lượng thêm.
Khi nguy hiểm chấm dứt hay tình trạng căng thẳng được loại bỏ, sự sản xuất adrenalin được giảm xuống và cơ thể trở lại bình thường. Tuy nhiên nếu nguy hiểm hay tính trạng căng thẳng liên tục, hoặc chúng ta liên tục bị kích thích quá độ hoặc dưới sự cấp bách, thì cơ thể vẫn chuẩn bị để hành động và sớm hay muộn điều này có thể dẫn đến tình trạng căng thẳng có liên quan, chẳng hạn như huyết áp cao.
VỎ THƯỢNG THẬN
Bao bọc xung quanh lõi thượng thận, vỏ thượng thận tiết ra một loạt hoócmon được gọi là steroid, quan trọng nhất trong các hoócmon là aldosterone và cortisone.
Hoócmon aldosterone có ba loại steroid, mỗi loại thực hiện một chức năng hoàn toàn khác nhau. Trước hết, là các hoócmon muối nước, làm tăng sự giữ nước, làm tăng sự giữ nước trong cơ thể. Hoócmon chính trong loaij này là aldosterone, có nhiệm vụ như một sứ giả hoá học và báo cho thận biết để giảm bớt muối đang bị mất trong nước tiểu.
Muối quyết định dung tích máu trong sự lưu thông, lần lượt tác động đến năng suất của tim như là một máy bơm. Mỗi phần tử muối trong cơ thể được kèm theo bằng một số lượng lớn phân tử nước. Điều này có nghĩa là trong sự mất nhiều muối, cơ thể còn mất nhiều nước hơn nữa và điều này làm giảm thể tích và áp suất của máu đang lưu thông. Kết quả là tim gặp khó khăn trong việc bơm đủ máu đi khắp cơ thể.
Sự tiết ra aldosterone được hoócmon remin kiểm soát, mà renin thì được thận sản xuất. Hệ thống hoạt động khá giống sự chuyển động lên xuống: khi mức aldosterone xuống thấp, thận sản xuất renin và mức độ hoócmon tăng lên: khi hoócmon tăng quá cao, thận giảm bớt mức độ hoạt động của chúng và lượng hoócmon có mặt trong máu trở lại bình thường.
Hoócmon cortisone: Các hoócmon đường, trong đó quan trọng nhất là cortisone, có nhiệm vụ tăng mức đường trong máu. Glucose là nhiên liệu chủ yếu của cơ thể và khi số lượng glucose được cần thêm, như trong những lúc căng thẳng, cortisone khởi phát sự chuyển đổi protein thành glucose,
Nhiều hoócmon tác động để làm tăng mức độ dường trong máu, nhưng cortisone là quan trọng nhất. Trái lại, chỉ có một hoócmon làm cho mức đường giảm xuống – insulin. Vì sự không cân đối này, có thể có nhiều khả năng sẽ thiếu hụt, một tình trạng có tên là đái tháo đường và bệnh này được điều trị bằng insulin dưới hình thức thuốc uống hoặc tiêm chích.
Ngoài vai trò chủ chốt trong sự chuyển hoá (các quá trình duy trì sự sống của cơ thể) , cortisone còn quan trọng đối với hoạt động của hệ thống miễn dịch, nó là hệ thống bảo vệ của cơ thể chống lại bệnh tật và sự tổn hại. Nhưng nếu mức bình thường của cortisone tăng lên do điều trị theo y học (thí dụ: để ngăn ngừa sự loại thải sau phẫu thuật cấy ghép), sức đề kháng đối với nhiễm trùng bị giảm xuống. Tuy nhiên cơ thể không sản xuất cortisone quá mức tự nhiên.
Các hoócmon sinh dục: Nhóm hoócmon cuối cùng do tuyến thượng thận sản xuất là những hoÓcmon có tên là các hoócmon sinh dục thượng thận. Các hoốcmon này do tuỷ thượng thận tiết ra và chúng bổ xung sáu hoÓcmon sinh dục được sản xuất với số lượng còn nhiều hơn với hoócmon được sản xuất bởi các tuyến sinh dục nam và nữ.
Hoócmon sinh dục nam chủ yếu là testosterone, cũng có ở phụ nữ với mức độ ít hơn, testosterone chịu trách nhiệm về làm tăng kích thích của các cơ. Các steriod hợp hoá là các chất dẫn xuất tổng hợp của hoócmon sinh dục nam, giữa các thứ khác.
SỰ KIỂM SOÁT CORTISONE
Cortisone rất quan trọng đối với chức năng của cơ thể đến nỗi sự phân tiết của nó cần phải được kiểm soát chính xác. Cơ cấu điều hoà sản xuất của cortisone và sự sản xuất của steriod là tuyến yên.
Tuyến yên tiết ra hoócmon ACTH, hoócmon này kích thích sự sản xuất cortisone và cũng như với hoócmon renin và aldosterone, hai chất hoạt động theo cơ cấu chuyển động lên xuống được gọi là cơ cấu hồi tiếp. Khi cortisone quá thấp, tuyến yên tiết ra ACTH và mức độ tăng lên, khi cortisone quá cao, tuyến làm chậm sự sản xuất và mức độ cortisone giảm xuống
Tuỷ thượng thận có quan hệ chặt chẽ với hệ thần kinh. Điều này là chính xác khi bạn cho rằng tuyến chịu trách nhiệm chuẩn bị cho cơ thể sẵn sàng khi hành động cấp bách. Ngày nay, những nguy hiểm và căng thẳng mà chúng ta đối mặt có thể thuộc về tâm lý cũng chúng cũng có thể, nhưng cả hai phương diện, cơ thể đều có cùng một phản ứng thuộc cơ thể. Sự sản xuất adrenalin rung lên làm cho tim đập nhanh hơn và mạnh mẽ hơn. Điều này làm tăng huyết áp, trong khi cùng một lúc co khít các mạch máu gần bề mặt của cơ thể và trong ruột, chuyển ngược lưu lượng máu hướng về tim, đó là lý do chúng ta trở nên “tái mặt vì sợ hãi”. Adrenalin còn biến glucogen tích trữ trong gan và các cơ thành glucose cần thiết cho năng lượng thêm.
Khi nguy hiểm chấm dứt hay tình trạng căng thẳng được loại bỏ, sự sản xuất adrenalin được giảm xuống và cơ thể trở lại bình thường. Tuy nhiên nếu nguy hiểm hay tính trạng căng thẳng liên tục, hoặc chúng ta liên tục bị kích thích quá độ hoặc dưới sự cấp bách, thì cơ thể vẫn chuẩn bị để hành động và sớm hay muộn điều này có thể dẫn đến tình trạng căng thẳng có liên quan, chẳng hạn như huyết áp cao.
VỎ THƯỢNG THẬN
Bao bọc xung quanh lõi thượng thận, vỏ thượng thận tiết ra một loạt hoócmon được gọi là steroid, quan trọng nhất trong các hoócmon là aldosterone và cortisone.
Hoócmon aldosterone có ba loại steroid, mỗi loại thực hiện một chức năng hoàn toàn khác nhau. Trước hết, là các hoócmon muối nước, làm tăng sự giữ nước, làm tăng sự giữ nước trong cơ thể. Hoócmon chính trong loaij này là aldosterone, có nhiệm vụ như một sứ giả hoá học và báo cho thận biết để giảm bớt muối đang bị mất trong nước tiểu.
Muối quyết định dung tích máu trong sự lưu thông, lần lượt tác động đến năng suất của tim như là một máy bơm. Mỗi phần tử muối trong cơ thể được kèm theo bằng một số lượng lớn phân tử nước. Điều này có nghĩa là trong sự mất nhiều muối, cơ thể còn mất nhiều nước hơn nữa và điều này làm giảm thể tích và áp suất của máu đang lưu thông. Kết quả là tim gặp khó khăn trong việc bơm đủ máu đi khắp cơ thể.
Sự tiết ra aldosterone được hoócmon remin kiểm soát, mà renin thì được thận sản xuất. Hệ thống hoạt động khá giống sự chuyển động lên xuống: khi mức aldosterone xuống thấp, thận sản xuất renin và mức độ hoócmon tăng lên: khi hoócmon tăng quá cao, thận giảm bớt mức độ hoạt động của chúng và lượng hoócmon có mặt trong máu trở lại bình thường.
Hoócmon cortisone: Các hoócmon đường, trong đó quan trọng nhất là cortisone, có nhiệm vụ tăng mức đường trong máu. Glucose là nhiên liệu chủ yếu của cơ thể và khi số lượng glucose được cần thêm, như trong những lúc căng thẳng, cortisone khởi phát sự chuyển đổi protein thành glucose,
Nhiều hoócmon tác động để làm tăng mức độ dường trong máu, nhưng cortisone là quan trọng nhất. Trái lại, chỉ có một hoócmon làm cho mức đường giảm xuống – insulin. Vì sự không cân đối này, có thể có nhiều khả năng sẽ thiếu hụt, một tình trạng có tên là đái tháo đường và bệnh này được điều trị bằng insulin dưới hình thức thuốc uống hoặc tiêm chích.
Ngoài vai trò chủ chốt trong sự chuyển hoá (các quá trình duy trì sự sống của cơ thể) , cortisone còn quan trọng đối với hoạt động của hệ thống miễn dịch, nó là hệ thống bảo vệ của cơ thể chống lại bệnh tật và sự tổn hại. Nhưng nếu mức bình thường của cortisone tăng lên do điều trị theo y học (thí dụ: để ngăn ngừa sự loại thải sau phẫu thuật cấy ghép), sức đề kháng đối với nhiễm trùng bị giảm xuống. Tuy nhiên cơ thể không sản xuất cortisone quá mức tự nhiên.
Các hoócmon sinh dục: Nhóm hoócmon cuối cùng do tuyến thượng thận sản xuất là những hoÓcmon có tên là các hoócmon sinh dục thượng thận. Các hoốcmon này do tuỷ thượng thận tiết ra và chúng bổ xung sáu hoÓcmon sinh dục được sản xuất với số lượng còn nhiều hơn với hoócmon được sản xuất bởi các tuyến sinh dục nam và nữ.
Hoócmon sinh dục nam chủ yếu là testosterone, cũng có ở phụ nữ với mức độ ít hơn, testosterone chịu trách nhiệm về làm tăng kích thích của các cơ. Các steriod hợp hoá là các chất dẫn xuất tổng hợp của hoócmon sinh dục nam, giữa các thứ khác.
SỰ KIỂM SOÁT CORTISONE
Cortisone rất quan trọng đối với chức năng của cơ thể đến nỗi sự phân tiết của nó cần phải được kiểm soát chính xác. Cơ cấu điều hoà sản xuất của cortisone và sự sản xuất của steriod là tuyến yên.
Tuyến yên tiết ra hoócmon ACTH, hoócmon này kích thích sự sản xuất cortisone và cũng như với hoócmon renin và aldosterone, hai chất hoạt động theo cơ cấu chuyển động lên xuống được gọi là cơ cấu hồi tiếp. Khi cortisone quá thấp, tuyến yên tiết ra ACTH và mức độ tăng lên, khi cortisone quá cao, tuyến làm chậm sự sản xuất và mức độ cortisone giảm xuống
(Theo Trung tâm nghiên cứu Thần Học Phương Đông)











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét